Sau 2 tháng tìm việc gian truân nhưng tôi vẫn chưa tìm kiếm được một công việc nào cho riêng mình. Một hôm, tới nhà cô ( họ hàng xa là người lấy chú tôi) chơi được cô vui vẻ giới thiệu rằng chị gái cô đang muốn tuyển một nhân viên có thể nói là trợ lý ( Chị gái cô làm tại một bệnh viện của Pháp - nghe thấy mà hùng hồn, hẳn một doanh nghiệp nước ngoài cơ đấy) Con bé là tôi cũng đang khấp khởi vui mừng trong bụng rằng đây sẽ là cơ hội tốt được làm trong môi trường nước ngoài, có cơ hội phát triển lớn nhưng cũng hơi lo sợ vì đây lại là chỗ quen biết giới thiệu: sợ rằng mình làm không tốt làm ảnh hưởng tới danh tiếng và mối quan hệ của cô tôi với chị gái mình.
Tuy vậy, nhờ có cô nên tôi tới nộp hồ sơ và phỏng vấn, trao đổi công việc với chị gái cô ( cấp trên của tôi sau này). Thế là tôi được nhận.
Những ngày đi làm của tôi bắt đầu. Những ngày đầu công việc của tôi là đọc tài liệu và ngồi quan sát bạn T làm việc ( người mà tôi sắp thay thế vị trí). Ngồi quan sát và được chị chỉ dạy, tôi đã phần nào hiểu hơn về công việc. Thật ra, công việc này là tư vấn cho khách hàng dùng thẻ hội viên của bệnh viện. Còn trẻ lại mới ra trường, tự tin trong giao tiếp nên tôi dễ dàng bắt kịp công việc. Tuy nhiên, chị cấp trên của tôi luôn tỏ ra không hài lòng với tôi. Ban đầu thì tôi nghĩ rằng, chắc đúng là mình còn nhiều thiếu sót nhưng không nhận ra nên phải luôn lắng nghe, học hỏi nhiều hơn nữa. Nhưng rồi dần già, làm lâu hơn, hiểu việc hơn, hiểu đời hơn tôi biết rằng vị trí công việc của tôi là một cách để chị ấy có thời gian làm những việc cá nhân của chị ấy ( gặp bạn bè, họp lớp, đón con,...gặp gỡ những quan hệ khác) đội lốt là đi gặp khách hàng và chị ấy chia sẻ tiền lương của chị ấy cho tôi. Còn tôi đây có nhiệm vụ ngồi ở đây và làm những công việc mà chị ấy tại bệnh viện nhưng trước khi làm gì phải confirm để nhận approve của chị ấy.
Nhưng dường như tôi quá trẻ, lại chưa trải nghiệm cuộc đời nhiều nên vẫn chưa hiểu hết rằng: Tuy đây là doanh nghiệp nước ngoài nhưng những con người làm việc ở đây lại là những con người Việt Nam làm việc rất Việt Nam hay soi mói, tính toán, đưa chuyện nói xấu nhau, đặc biệt là những người ở thế hệ trước.
Đã không được lòng chị ấy từ trước, lại không biết lấy lòng, nói chuyện lại không hợp gu chị ấy nên tôi lại càng không được lòng hơn. Và dù tôi có cố gắng làm việc, cố gắng hoàn thiện nhưng dường như đều không ổn. Chị ấy chỉ nói một câu:" em hoàn toàn không phù hợp với vị trí này"
Dù chán nản tôi vẫn làm việc như không có chuyện gì xảy ra nhưng tôi lại vẫn luôn coi sắc mặt của chị ấy. Từ trước đến giờ tôi chưa biết căng thẳng là như thế nào nhưng bây giờ đây cứ mỗi lần thức dậy để di làm tôi lại luôn căng thẳng và còn không muốn đi làm nữa.
( Tuy vậy, vì cuộc sống, vì chưa tìm được công việc mới tôi vẫn đi làm chăm chỉ và cặm cụi)
Nhưng nói tóm lại dù mình cố gắng tới mức nào mà họ không công nhận, không hoan nghênh thì trong mắt họ vẫn là ngứa mắt. Chính vì thế sau 3 tháng làm việc, vào một buổi tối chị cấp trên chỉ nhắn tin đến và thông báo rằng: "Từ tuần sau em không phải đi làm nữa, tiền lương khi nào có thì chị gọi tới nhận nhé"
Xong.
Kết thúc công việc đầu tiên.
Chẳng biết công ty chuyên nghiệp tới như thế nào, chỉ được cái vỏ bề ngoài thôi.
Còn tiền lương ư? Viện đủ mọi lý do tới tận bây giờ và cho tới mãi mãi về sau chắc chị ta cũng quên luôn rồi. ( Nhắn tin đến hỏi lần 1: viện cớ cấp trên của chị ấy chưa duyệt tiền lương nên chưa có hẹn tuần sau. Hết tuần sau không thấy tăm hơi, nhắn cái tin lần 2 thì được trả lời: Tuần vừa rồi các bác bận quá nên vẫn chưa duyệt được cho em nên khi nào có chị gọi nhé.)
Vậy là cuối cùng gần nửa năm trời trôi qua mà tiền lương của mình cũng chẳng thấy đâu. Tự nhủ với bản thân: Làm không công và mừng tuổi con chị ấy vậy. Cười chua xót. Nó có là bao nhiêu trong số tiền lẻ của chị ấy đâu chứ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét